Các luồng toàn cầu đang đẩy người di chuyển; Nhật Bản già hóa và thiếu hụt lao động làm tăng vai trò của lao động nước ngoài trong ngành điều dưỡng. Dữ liệu cho thấy có khoảng 2,57 triệu lao động nước ngoài ở Nhật Bản, Việt Nam chiếm khoảng 610 nghìn (24%). Dân số Nhật Bản giảm khoảng 550 nghìn người mỗi năm; lao động điều dưỡng thiếu hụt nghiêm trọng. Dự báo đến năm 2025, lao động nước ngoài làm điều dưỡng sẽ đạt khoảng 146 nghìn người, chiếm khoảng 5,5% tổng nhân lực điều dưỡng. Không thể hạn chế sự nhập cư; robot và ICT sẽ có thể giảm bớt chi phí, nhưng vai trò con người trong chăm sóc vẫn không thể bị thay thế hoàn toàn. Cần một chính sách nhà nước có kế hoạch để chào đón người nước ngoài, bao gồm giáo dục ngôn ngữ, hỗ trợ sinh sống và ổn định tại nơi làm việc. Nếu ngành điều dưỡng không được duy trì, chi phí chăm sóc cho người cao tuổi sẽ tăng và gánh nặng lên hệ thống y tế địa phương. Mức lương của lao động điều dưỡng nước ngoài ở Nhật thường từ 180.000–220.000 yên mỗi tháng nếu không có chứng chỉ; so với ở phương Tây khoảng 300.000 yên, Hàn Quốc khoảng 240.000 yên; ở Đài Loan khoảng 110.000 yên và ở Singapore khoảng 60.000–120.000 yên. Ngoài mức lương, các rào cản visa (N4–N3 JLPT), chi phí sinh hoạt cao, chi phí nhà ở và phí trung gian làm tăng chi phí thực nhận. Chính phủ cần cải cách cấu trúc chi phí và xây dựng hệ thống đào tạo-đi làm có hỗ trợ toàn diện để người lao động không bị nặng nề và được hòa nhập. Các nước trong khu vực đã thành công trong thu hút lao động nước ngoài, xem họ như cư dân và hỗ trợ hội nhập xã hội. Nhật Bản nên học hỏi mô hình của Đài Loan và Singapore để tránh bài ngoại và xây dựng lực lượng chăm sóc đa dạng và bền vững.